Có
hai người phụ nữ ngồi nói chuyện phiếm trong công viên, người này hỏi người
kia:
—
Con trai chị sống tốt chứ?
— Đừng nhắc nữa, thật là bất hạnh – Người phụ nữ còn lại than thở – Nó thật đáng thương, lấy nhầm cô vợ lười, không chăm chồng, không nấu cơm, không quét nhà, không giặt quần áo, không trông con, cả ngày chỉ ăn rồi ngủ, mỗi sáng con trai tôi phải làm cơm mang đến tận giường cho nó. Vậy mà nó cứ cun cút làm và chịu đựng. Thật là không đáng mặt đàn ông mà, thật là một người đàn ông tệ hại, đáng thương
Nói
xong bà ta khóc nức nở. Một hồi lâu sau mới quay sang hỏi:
—
Vậy con gái chị thì sao?
—
Con gái tôi thì tốt số lắm – Người phụ nữ kia vui vẻ ra mặt – Nó lấy được thằng
chồng rất tốt, lại không phải làm việc nhà. Tất cả mọi việc như nấu cơm, quét nhà,
giặt đồ, trông con đều một tay chồng nó làm hết, đã vậy mỗi sáng còn đem đồ ăn
đến tận giường cho vợ nữa.
-
Ôi thật là người chồng tốt, người phụ nữ này xuýt xoa- đàn ông thì phải như thế
chứ. Chính họ là cho thế giới này trở nên đáng sống hơn.
Comments
Post a Comment